Địch phu nhân – Chương 3

01c116c4221c816ab8fd2fef9305ec821510d417176af-eGC840

Chương 3:

Tiêu Ngọc Châu đỏ mặt, mắt đào rủ xuống, kiều diễm hơn hoa đào tháng ba, chỉ một cái chớp mắt, Tiêu Ngọc Linh nhìn đến choáng váng, chờ tinh thần phục hồi lại, nụ cười nơi khóe miệng phai nhạt dần.

Nàng nới nỏng tay Tiêu Ngọc Châu, quay đầu nhìn về phía Tiêu Ngọc Phân Tam phòng, thấy nàng ấy liếc các nàng một cái, cũng không lên tiếng, chỉ nhìn về phòng lão thái quân, trong lòng chê cười một tiếng.

“Nghe nói Đại bá làm chủ, định thân cho tỷ tỷ rồi?” Thấy Tiêu Ngọc Phân chỉ nhìn vào bên trong, Tiêu Ngọc Linh cũng nhớ tỷ tỷ ruột được lão thái quân truyền vào trong nhà trước, ngữ ý phai nhạt một chút.

Thấy các nàng đều nhìn vào trong nhà, Tiêu Ngọc Châu cũng nhìn theo, gật đầu nói: “Đây là…”

“Lão thái quân gọi Nhị tỷ vào trước.” Tiêu Ngọc Linh kém tỷ tỷ ruột Tiêu Như Thiền một tuổi, sang năm đến tuổi cập kê, nàng tuy nói tỷ tỷ là ruột thịt, nhưng hôn sự tỷ tỷ quá tốt, chính là ở cả Hoài An châu cũng khó mà kiếm được mối tốt như vậy, trong lòng không khỏi có một tia hâm mộ, lão thái quân xưa nay coi trọng tỷ tỷ ruột, lần này gọi vào, không biết lén cho những vật hiếm lạ gì, nghĩ đến Tiêu Ngọc Châu trước mắt không có gì đáng giá, chỉ gả cho con của quan thất phẩm, nghe mẫu thân nói, mấy năm thi tú tài không đậu, tiền đồ không đi tới đâu.

Tiêu Ngọc Linh thầm nghĩ, hướng về phía Tiêu Ngọc Châu nhợt nhạt, khẽ nói: “Chúc mừng tỷ tỷ.”

Nói xong mắt hạnh chớp chớp, thướt tha đi về phía cửa.

Tiêu Ngọc Phân thấy các nàng tới đây, vái chào, “Đại tỷ tỷ, Tam tỷ tỷ.”

“Tứ muội muội.” Tiêu Ngọc Châu mỉm cười gọi nàng một tiếng.

Tiêu Ngọc Linh thanh đạm liếc nàng một cái, gật đầu coi như đáp lễ, không nói lời nào.

Tiêu Ngọc Phân khẽ chào các nàng, lại lo lắng nhìn về phía cửa, đầu nhích tới gần Tiêu Ngọc Châu, nói: “Đại tỷ tỷ, Nhị tỷ tỷ vào chừng nửa nén nhang rồi, tỷ nói xem có phải xảy ra chuyện gì rồi hay không?”

“Sao có thể xảy ra chuyện gì!” Mắt hạnh Tiêu Ngọc Linh liếc sang, cười nhạt nói, “Có lẽ lão thái quân và Nhị tỷ hàn huyên quên canh giờ, quên gọi chúng ta vào thôi.”

Tiêu Ngọc Châu cười mà không nói, lúc này có lão ma ma vén rèm lên, đứng ở bậc thang cười nói với các nàng, “Ôi chao, các cô nương đều đến đông đủ rồi, còn chưa tới giờ thìn, đều tới sớm nha, mau mau vào đi, lão thái quân đang chờ các cô nương.”

Các cô nương Tiêu phủ và thái thái thỉnh an canh giờ không giống nhau, các cô nương thỉnh an giờ thìn, thuận tiện sáng sớm nghe lão phu nhân dạy bảo, đám thái thái thỉnh an sớm hơn. Tiêu Ngọc Châu gần sân viện lão thái quân, mỗi lần xuất phát trước nửa nén hương, đến cửa chỉ cần đợi một lát là được vào.

Chỗ Nhị phòng, Tam phòng ở, cách xa viện của lão thái quân hơn, nhưng không xa lắm, xa nhất là Tam phòng, nhưng canh giờ cũng chỉ hơn nửa nén hương, chỉ cần ra cửa sớm hơn chút, mọi người đều có thể đến sớm ngang Tiêu Ngọc Châu.

Nếu hiếu tâm, tới sớm một canh giờ, cũng chỉ mất một nén hương đi tới.

Tiêu Ngọc Châu và hai muội muội vào phòng, bọn nha hoàn đi cùng không có lão phu nhân phân phó sẽ không được vào trong phòng, ngồi phía ngoài chờ phân phó.

Đi vào, thấy ghế ngồi phía bên trái, thiếu nữ đang mặc áo tơ trắng, quần dài màu xanh nhạt đứng dậy, khẽ chào Tiêu Ngọc Châu, “Đại tỷ tỷ.”

“Nhị muội muôi.” Tiêu Ngọc Châu cười, đáp một tiếng, không nhiều lời, vái lạy lão thái quân hai cái, “Lão thái quân, cháu gái tới thỉnh an, người nhìn xem, có phải con nhầm canh giờ không?”

Tiêu lão thái quân chỉ vào đồng hồ cát, nói: “Tự nhìn lại xem.”

Khóe miệng Tiêu Ngọc Châu xị xuống, lại vái lạy một chút, “Vừa lúc, không nhầm, lão tổ tông sẽ không phạt danh tiếng con.”

“Cái miệng…” Tiêu lão thái quân ngoắc ngoắc nàng, đợi nàng đến gần, dùng ngón trỏ điểm vào chóp mũi nàng, cười nói: “Ở nhà có thể nói nhảm, gả đi ra ngoài ngôn từ phải cẩn thận, không được để người khác nói tiểu thư Tiêu gia chúng ta không được dạy dỗ.”

“Lão thái quân…” Tiêu Ngọc Châu sờ lỗ mũi cười mỉa một chút.

“Các con miễn lễ hết đi, tìm chỗ ngồi xuống.” Phía sau còn có ba cô nương đứng, lão thái quân bảo các nàng ngồi, cầm tay Tiêu Ngọc Châu vỗ vỗ, trìu mến nói với nàng, “Con đã biết chưa?”

Há lại không biết, chính là đêm qua bà vú khóc lớn trong viện, nghĩ đến không ai không biết.

Tiêu Ngọc Châu sau khi gật đầu, đầu gục xuống, mắt mang theo xấu hổ.

“Ôi, đây là cha con làm chủ, ta khó mà nói được gì, trong lòng con nếu có gì ủy khuất, giờ cứ nói với tổ mẫu, ta sẽ đi khuyên nhủ cha con.” Tuy nói bây giờ Đại cô nương không thể không gả, nhưng Tiêu lão thái quân vẫn làm ra vẻ.

Cháu gái lớn không có gì không tốt, tướng mạo tuy kém hai cháu gái kia, nhưng so với người khác lại mạnh hơn, nếu có thể gả đến nơi tốt, đương nhiên tốt,, nhưng trước mắt lại cản đường Nhị cô nương, bà cũng chả quan tâm.

Tiêu Ngọc Châu sau khi nghe xong, đỏ mặt, mắt cũng hơi đỏ, “Ngọc Châu đều nghe phụ thân.”

Cái gì mà khuyên nhủ? Hôm qua đã trao đổi canh thiếp, nếu nàng khóc lóc, chỉ lộ ra nàng không hiểu chuyện mà thôi, đối nội sẽ bị nói bất hiếu, không nghe lời phụ thân, đối ngoại nếu truyền tới tai Địch gia, còn tưởng nàng không vừa mắt Địch gia, chưa nhập môn đã thêm chỗ sơ hở.

“Con a, thật hiếu tâm, tổ mẫu hiểu.” Lão thái quân làm như ngầm hiểu, vỗ vỗ tay nàng, “Hài tử ngoan, đi ra ngồi với bọn muội muội đi.”

“Vâng.” Tiệu Ngọc Châu khom người lui về phía sau hai bước, ngồi phía bên trái.

Vừa mới ngồi xuống, nàng thấy ánh mắt Tiêu Ngọc Phân như có như không nhìn về phía tay áo Tiêu Ngọc Thiền, lại nhìn về phía Tiêu lão thái quân cười nói, “Lão thái quân, con nghe nói, trừ con, trong phủ cũng có một chuyện vui nữa, nhưng mà chuyện gì, người nói cho chúng con nghe một chút đi!”

“Con đó,” Tiêu lão thái quân cười nhìn Nhị cô nương, thấy nàng đỏ mặt cúi đầu thấp, lại cười nói với Tiêu Ngọc Châu, “Lại là nha hoàn lỗ mãng nào nói linh tinh hả?”

Tiêu Ngọc Châu che miệng cười duyên, chỉ thấy nàng rộng lượng đứng dậy, khẽ cười nói với Tiêu Ngọc Thiền, “Nhị muội muội, sau này có chuyện gì, kính xin muội chiếu cố Đại tỷ tỷ.”

Tiêu Ngọc Thiền gả cao, Tiêu Ngọc Châu gả thấp, cháu gái đích tôn thỉnh cầu muội muội ngày sau chiếu cố, chuyện này người nào nói cũng không tránh khỏi cảm giác thấp hèn, nhưng Tiêu Ngọc Châu xưa nay hào phóng rộng lượng, thản nhiên lỗi lạc, vả lại Nhất phòng  luôn luôn khuất phục dưới Nhị phòng, lần này nàng làm ra vẻ ta đây đi ra ngoài cũng chẳng sao.

Tiêu Ngọc Thiền là cô nương tướng mạo đẹp nhất của Tiêu gia, mắt hạnh, mũi thon, cái miệng nhỏ nhắn, không nét nào thừa, da như ngọc, không chút tạp chất, nàng là người thích thi thư nhất trong đám tỷ muội, nam tử mới biết đến Tứ Thư Ngũ Kinh, nàng cũng đã hiểu rõ, xuất khẩu thành thơ, nàng từng có một bài thơ được truyền ra ngoài, được đông đảo danh sĩ văn hào khen ngợi, là tài nữ nổi danh Hoài An thành.

Tiêu lão thái quân mặc dù trong miệng thường lẩm bẩm ‘Nữ tử không tài chính là đức’, nhưng cho dù ai nhìn vào, bốn vị tiểu thư trong phủ, bà yêu nhất chính là Nhị cô nương – Người được tán tụng là tài nữ.

Hôm nay phụ thân Nhị cô nương thất thế vẫn có thể gả cao, đủ để nhìn thấy phúc khí của nàng, trong phủ có cô nương nào có thể vượt được nàng?

Chính là Đại cô nương, cũng phải vì nàng mà nhường đường.

Đối mặt với Tiêu Ngọc Châu yếu thế, Tiêu Ngọc Thiền đứng dậy đáp lễ lại, cười nhạt nói: “Tỷ tỷ nói quá lời, nói gì chiếu cố, đều là tỷ muội nhà mình, người một nhà, cần gì phải nói lời khách khí vậy.”

Lời nói nàng né tránh ý ‘chiếu cố’, nói không khách khí mà hết lần này tới lần khác khách khí, Tiêu Ngọc Châu cũng vừa nói như vậy, tranh cãi trước mặt Tiêu Ngọc Thiền, nghe lời này của Nhị muội muội không trả lời, trong bụng chỉ thấy buồn cười.

Các nàng còn chưa gả ra ngoài, đã biết sau này thân thích nghèo làm người ta xa cách.

—-

Nói mấy câu, đến giờ mấy tỷ muội muốn đi, Tiêu lão thái quân giữ Tiêu Ngọc Châu lại, cho Tiêu Ngọc Châu hai đôi vòng bạc và một đôi vòng vàng, nói cho nàng thêm đồ cưới.

Tiêu Ngọc Châu nghĩ thầm, chẳng lẽ lão thái quân chỉ cho nàng bằng này đồ cưới thôi?

Trên đường trở về nàng tinh tế suy tư, tự an ủi, lão thái quân không phải người nhỏ mọn như vậy, chính là không coi trọng nàng cũng sẽ không làm mất mặt Tiêu gia. Dù gì Tiêu gia ở thành Hoài An là một trong những đại gia, tuy nói để Nhị thúc làm quan chi không ít tiền bạc, nhưng lạc đà ốm so với ngựa lớn, Tiêu gia vẫn có một chút nền tảng, vả lại, thể diện Tiêu gia không thể là hai đôi vòng bạc, một đôi vòng vàng là có thể chống lên, nói thế nào đi nữa cũng không thể cho nàng ít như vậy.

Tuy là tự an ủi, nhưng Tiêu Ngọc Châu vẫn suy nghĩ, hơi chút bất an.

Bên nàng không có ai có thể thương lượng, Xuân Quyên một lòng vì nàng, nhưng không giữ mồm giữ miệng, đầu óc chỉ hiểu mấy việc bề ngoài, sao hiểu ý nàng, bà vú lại càng không thể nói, nếu nói thế nào cũng bị quấy nhiễu, bà có thể khóc đến lão thái quân, cuối cùng rơi vào tai người khác, mất hết mặt mũi.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tiêu Ngọc Châu đành tự mình gánh vác.

Đến xế chiều, Tiêu Nguyên Thông trở lại nói ngày đã định, không tới mười ngày nữa, Địch gia sẽ phái người đưa lễ nạp cát tới, hôn sự dồn dập làm cho Thích thị thích khóc rống phải im miệng, muốn khóc cũng không được, vì Tiêu Ngọc Châu sớm thêu đồ cưới, vẫn chưa có y phục, mũ mão giống nhau để đáp lễ cho nhà trai, ngày đó chủ tớ ba người làm suốt đêm, trừ đi thỉnh an, chính là dùng bữa cũng vội vã.

Tuy vậy, lão thái quân bên kia, ngay cả việc cho nha hoàn đến đây hỏi một tiếng cũng không có.

Tiêu Ngọc Châu nghĩ thầm, tâm tư lão thái quân sợ đều đặt ở bên Nhị muội muội.

One comment on “Địch phu nhân – Chương 3

  1. Càng đọc càng ghét bà già này. Ngọc châu chỉ ẩn nhẫn để có cuộc sống tốt hơn. Ai. Nam chính thi tú tài rớt mấy lần ko biết sao đây

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s