Địch phu nhân – Chương 2

b24bc5edba08fbe41fa06174062fe8e207b145bc149c0-phIYb4_fw658

Chương 2:

Hôn sự của Trưởng tỷ Tiêu Ngọc Châu chỉ trong chốc lát đã quyết xong, thành nhanh chút hắt đi ra ngoài mới là nước tốt.

Năm ấy nàng mười bốn tuổi, giữ đạo hiếu tròn ba năm, hôn sự nay đã bắt đầu làm mối, nhưng Tiêu Vận Đạt mắc lỗi bị giáng chức. Người lui tới Tiêu phủ nháy mắt đã không thấy bóng dáng, người tới làm mai cho Tiêu Ngọc Châu nhất tề im lặng, bà mai đang nói đến việc hôn sự cũng không tới.

Tiêu Vận Đạt năm trước tiền nhiệm Tri huyện, có người cảm thấy Tiêu phủ không còn điêu tàn, cũng có bà mai tới cửa làm mai, có người coi như môn đăng hộ đối với Tiêu gia, nhưng chỗ Lão thái quân cũng khó mà nói, một cũng không thấy.

Lão thái quân vốn muốn lạnh nhạt với những người này một hồi, để người ta biết Tiêu phủ không phải muốn lạnh nhạt là lạnh nhạt, muốn leo lên là leo lên, vốn định ra vẻ, nhưng chuyện không lường trước được, tiếc hận đã không thể sớm tìm được mối hôn sự cho Đại cô nương.

Xế chiều hôm đó, Nhị nhi tới báo tin, nàng lập tức để người ta đi mời bà mai, nhưng lão a ma đi theo ghé tai nàng nói thầm mấy câu, nàng lại để người đi mời Đại lão gia.

Tiệu Ngọc Châu biết cha nàng bị mời về, còn đang suy nghĩ phụ thân hôm nay về sớm, muốn mài mực trong thư phòng cho ông, lường trước được cha nàng vừa đến chỗ Lão thái quân, sẽ nói chuyện của nàng ra.

Cô nương đến tuổi cập kê, Tiêu Nguyên Thông cũng lo nghĩ, Lão thái quân lại chắn đường cô nương, ông vì chuyện không muốn tái giá mà cũng ồn ào với Lão thái quân, không muốn nói chuyện nữ nhi với Lão thái quân, ngày hôm đó Lão thái quân gọi ông, nghe xong chuyện cô nương gia nhà Nhị đệ muốn kết thân gia với tân Tri châu đại nhân, trong lòng ông thầm nghĩ không tốt.

Quả nhiên, Lão thái quân có ý muốn làm mai cho nàng với Nhị tử Bành gia thành Tây.

Gia thế Bành gia tốt hơn Tiêu gia một chút, nhưng năm trước, Nhị tử nhà Bành gia thân thể không khỏe, Bành phủ muốn tìm tân nương, với nhà khác, tổ chức hôn sự, muốn nhanh cũng phải ba tháng, nhưng là Bành gia, chính là Tiêu gia nói một tháng Bành gia cũng sẽ đáp ứng.

“Con là cha con bé, mẹ con bé mất, ta đành thương lượng với con, ý con thế nào?” Lão thái quân năm nay đã hơn sáu mươi, nhưng trên đầu một sợi tóc bạc cũng không có, có thầy tướng nói bà phúc lớn, thọ trăm tuổi, ở Tiêu phủ, chưởng gia quản sự bà nói một không nói hai.

Tiêu Nguyên Thông không tự chủ được ngôn từ, từ lúc sinh hạ, ông miệng lưỡi luôn lắp bắp, là phụ mẫu không thích, sau lắp bắp có cải thiện nhưng càng ngày càng ít nói chuyện, dần dần trở thành người không thích nói trong Tiêu phủ, sắc mặt nghiêm túc giống hệt Tiêu lão gia.

“Đây là chuyện nữ nhi con, cho ta lời nói chắc chắn, nếu đồng ý, ta sẽ phái người đi nói.” Tiêu Lão thái quân đối với Trưởng tử cũng có chút nhức đầu, ông chính là cứng rắn phiền phức, nói hồi lâu mà trong miệng ông cũng không nặn ra được một câu.

“Không được.” Dưới con mắt Tiêu lão thái quân, Tiêu Nguyên Thông đã mở miệng.

Tiêu lão thái quân chờ ông nói tiếp, nói xong một câu, ông lại khép miệng, lão thái quân bỗng nhiên nổi giận.

Trong phủ này, trừ Nhị nhi, ai cũng như ai, không chịu tranh giành, ai cũng như ai, không chịu tiến bộ, nếu không phải bà để ý quan tâm, Tiêu phủ này không biết sẽ suy tàn thành cái dạng gì!

“Vậy ngươi bảo làm thế nào? Đại cô nương phải gả, mà càng mau càng tốt, không thể để lỡ chuyện Nhị cô nương, bằng không sẽ đắc tội với liệt tổ liệt tông Tiêu gia, ta đây đảm đương không nổi!” Tiêu lão thái quân giận, đang khi nói chuyện, nâng chén trà lên lại hạ xuống, bừng bừng thịnh nộ.

Thân thể Tiêu Đại lão gia rung lên theo chén trà, lại nặn ra một câu, “Bành gia không được, Địch gia có thể.”

“Người nào Địch gia?” Tiêu lão thái quân nghiêm túc, “Địch Huyện lệnh?”

Tiêu Nguyên Thông gật đầu.

“Địch gia?” Địch gia là con em hàn môn, gia thế rõ ràng một nghèo hai trắng, chính là làm Huyện lệnh, thân thích cũng toàn kẻ nghèo, không có một ai vượt trội.

Tiêu lão thái quân nhíu mày, càm thấy không thỏa đáng, nghĩ đến tính tình, tướng mạo Đại cô nương, chính là không thể gả cao nhưng cũng có thể tìm được một mối tốt, nhưng…

Vô luận tốt thế nào cũng không thể tốt hơn Nhị cô nương Tiêu Ngọc Thiền.

Hơn nữa, đây là do cha nàng nhắc tới, cha mẹ nói không thể trái, lão tổ mẫu cũng không thể quyết.

Chỉ cần có thể gả Đại cô nương đang chặn đường này ra ngoài, Tiêu lão thái quân bất chấp rất nhiều rồi, “Trong một tháng có thể xong việc không?”

Tiêu Nguyên Thông do dự một chút, đáp: “Lúc trước Địch đại nhân đã nói chuyện này với con, lại… Vả lại, Địch gia được việc không do chúng ta quyết.”

Dứt lời, Tiêu Nguyên Thông cảm thấy áy náy, xấu hổ với nữ nhi, cụp mắt xuống.

Địch đại nhân nhắc tới chuyện này, ông không đáp ứng vì ông cảm thấy nữ nhi xứng với người tốt hơn, nhưng trước mắt, lão thái quân có ý muốn gả nàng ra ngoài, gả đến Địch gia còn tốt hơn gả cho con ma ốm của Bành gia.

“Đây cũng là con nói.” Mắt Tiêu lão thái quân nhìn thẳng Trưởng tử, thấy ông cúi đầu suy yếu, thấy nhưng không thể trách, coi thường xị khóe miệng xuống.

Coi như xong, không chịu được kẻ đần, bà đã thay ông tính toán đủ nhiều rồi, lười phải thay ông lo lắng cho nữ nhi của ông.

—–

Sau khi Tiêu Ngọc Châu biết nàng bị làm mối cho nhi tử của Huyện lệnh, mọi chuyện đã định, hai nhà đã trao canh thiếp cho nhau.

Như thế rất tốt, lần này bà vú Thích thị lại đến trước mặt nàng khóc lóc, dập đầu đến chảy máu, vừa dập vừa kêu khóc, “Đại cô nương của ta ơi, vận mệnh ơi, ta biết phu nhân mất sẽ không ai thương con mà.”

“Đại cô nương, Đại cô nương, không ai thương Đại cô nương…” Xuân Quyên nhi học mẹ nàng, quỳ gối phía sau, một tiếng kêu là một tiếng thê lương.

Tiêu Ngọc Châu lập tức cảm thấy sau gáy giống như bị kim châm, có biết bao chế nhạo đang chờ nàng, trong gia đình nhỏ này cũng không an bình.

Lại nói hôn sự này xuất phát từ miệng cha nàng, cái gì nàng cũng phải nhịn xuống.

“Tiêu phủ chúng ta còn có quan Tam phẩm,” Thích thị khóc rống, “Chính là ngoại tổ của con, lúc trước đã nhậm chức Tuần phủ, đây chính là quan lớn a, so với Tiêu phủ còn lớn hơn, ông trời ơi, con một thiên kim đại tiểu thư, sao lại hứa gả cho gia đình như vậy, ông trời có mắt không đây!”

Bà vú ngay cả ngoại tổ phú quý cũng kể ra, Tiêu Ngọc Châu thật sợ bà, ngoại tổ nàng làm Tuần phủ không tới hai tháng đã bị đá xuống ngựa, mà còn thảm hơn Nhị thúc nàng nhiều, chức quan gì cũng không được làm, còn bị tịch biên của cải, hồi hương mấy năm, buồn bực mà chết.

Chuyện này là tâm bệnh của mẹ nàng, vì gia thế suy tàn mới gả cho cha nàng, tâm bệnh nửa đời, lúc chết, sống chết của nhi tử không biết, còn phải lo lắng cho cuộc sống sau này của tướng công, chết không an tâm.

“Tốt lắm, tốt lắm,” huyệt thái dương của Tiêu Ngọc Châu giật giật, nàng sợ bà vú kích động, lời nào cũng dám nói, đành lên tiếng, “Đừng khóc, vú hấp tấp quá rồi.”

Bà vú không thể so với Xuân Quyên nhi, không thể phạt bà làm việc để bà im miệng, Tiêu Ngọc Châu đành phải dụ dỗ bà.

“Đại cô nương của ta ơi, Đại cô nương số khổ của ta ơi, ông trời thật bất công…” Thích thị lại kêu trời trách đất, chính là chống lại lão thái quân, bà cũng khí thế mười phần, lúc này bà vừa khóc thống khoái, vừa kéo dài điệu gào thét thê lương.

“Ôi chao, đầu của ta…” Tiêu Ngọc Châu nhíu mày, thấy dụ dỗ không được, đưa tay lên chống đầu la to, “Đau chết mất!”

Bà vú nhìn tiểu thư tâm can của mình bị đau, vội vàng kéo đến trước đầu gối, “Làm sao vậy? Sao mà lại đau đầu?”

Bà gấp không thể chờ, trên trán còn có vết máu lúc dập đầu, nhưng cẩn thận giữ lấy Tiêu Ngọc Châu, vừa ấm vừa có lực, Tiêu Ngọc Châu lỗ mũi nhất thời chua xót.

“Nhức đầu quá.” Tiêu Ngọc Châu lòng chua xót, nhưng không nhắc tới, bày ra bộ dáng suy yếu, hít hai cái, vỗ ngực hai cái, “Đêm đã khuya, vú nói chuyện nhỏ giọng một chút.”

“Cũng là lỗi lão nô.” Thấy Tiêu Ngọc Châu sắc mặt trắng bệch, Thích thị tự cho mình một cái bạt tai, bận rộn đứng dậy giúp đỡ nàng, “Đêm đã khuya, ta đỡ con đi nghỉ.”

“Quyên nhi, Xuân Quyên…” Bà quay đầu lại quát gọi nữ nhi, sắc mặt tức tối, “Đần mặt ra đấy, còn không qua đây đỡ Đại cô nương.”

Thích thị kêu khóc bị Tiêu Ngọc Châu kêu nhức đầu lấp liếm cho qua, chờ trở về phòng, nàng sợ Thích thị lại đi náo cha nàng, mượn cớ sợ ban đêm không ổn, bảo bà và Xuân Quyên nghỉ một đêm ở phòng nàng.

Nửa đêm, nàng nghe được tiếng khóc tỉnh lại, nhờ ánh trăng nhìn lại, thấy Thích thị đang cầm hộp trang điểm mẹ nàng để lại, quỳ khóc dưới ghế bành mẹ nàng thường hay ngồi, Tiêu Ngọc Châu ngẩn người nghe, chờ Thích thị lau khô nước mắt trở lại ngủ, nàng khẽ thở dài.

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, đi một bước tính một bước đi.

Hàn môn chưa hẳn là chuyện xấu, nghe nói người xuất thân từ gia tộc kiểu này, một đồng tiền cũng có thể coi như một lượng bạc.

Không giống trong nhà bọn họ, sai hạ nhân ra ngoài làm ít chuyện, cho một đồng tiền sẽ bị hạ nhân nói này nói nọ sau lưng.

——

Không quá nửa ngày, chuyện này truyền khắp trên dưới Tiêu phủ, sáng hôm sau Tiêu Ngọc Châu đi thỉnh an lão thái quân, còn chưa vào cổng viện, đã nghe trong cửa một trận thanh âm ồn ào.

“Ôi chao, Đại tỷ tỷ tới…” Vừa thấy Tiêu Ngọc Châu xuất hiện ở cửa, Tam cô nương Tiêu Ngọc Linh đứng trong viện, tiến vài bước, hạ thấp người trước Tiêu Ngọc Châu, ngượng ngùng cười một tiếng.

Nàng ấy giương mắt, nghiêng đầu, tò mò đánh giá Tiêu Ngọc Châu, tựa như lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Ngọc Châu.

“Tam muội muội…” Tiêu Ngọc Châu mỉm cười tiến lên, cầm tay nàng, trìu mến nói, “Xiêm y hôm nay muội mặc thật đẹp, thật kiều diễm giống hoa hải đường.”

Tiêu Ngọc Linh sóng mắt lưu chuyển, hé miệng cười một tiếng, nói: “Tạ tỷ tỷ khen ngợi.”

Nàng tuy là Tam cô nương, nhưng là cô nương Nhị phòng, ai chẳng biết trong Tiêu phủ này, chi phí ăn mặc Nhị phòng giống hệt lão thái quân.

Nàng thành thói quen khắp nơi đều áp bức vị Trưởng tỷ này, lúc đó cũng không nói nhiều, cầm tay Tiêu Ngọc Châu, thân mật nhích tới, nhón chân kề tai thân mật nói, “Đại tỷ tỷ, tỷ biết đại hỷ sự của tỷ tỷ nhà muội chưa?”

Nàng không nói chuyện vui của Tiêu Ngọc Châu, chỉ nói chuyện tỷ tỷ mình, Tiêu Ngọc Châu cũng biết nàng coi thường, lộ ra nụ cười, “Biết rồi, hôm qua Xuân Quyên nói với ta.”

“Vậy…” Tiêu Ngọc Linh sóng mắt lưu chuyển, cười với Tiêu Ngọc Châu.

Nào có người muốn nhục nhã người khác còn để cho người khác mở đầu. Tiêu Ngọc Châu nghiến răng, mặt ngoài theo ý tứ Tiêu Ngọc Linh, “Nhị muội muội chuyện tốt gần kề, cũng không biết các muội đã nghe nói, ta… Ta cũng vậy…”

Dứt lời, đỏ bừng mặt.

One comment on “Địch phu nhân – Chương 2

  1. Hajz. Sao mấy con nhỏ muội muội này đáng ghét nhỉ. Vì nhị phòng là trụ cột ko thể gả cao. Lúc trước có người tới cầu hôn thì bà nội phá đám. Nếu sau này đệ đệ của chị vẻ vang về nhà thì khỏe rồi. Vì đủ thứ chuyện mà nhịn nhục mấy con em họ

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s